Vì sao những người đội sổ trong lớp lại giàu nhanh, thành sếp lớn, giỏi kiếm tiền hơn bạn?

Thứ Hai, 13/02/2017, 09:18 GMT+7

Thế nào là "dốt", thế nào là "giỏi", 2 chữ này để trong ngoặc kép bởi không có một quy chuẩn xác đáng nào phân tích được. Thành tích học tập chỉ là một tiêu chí để đánh giá, có thể bạn học giỏi trong trường học, nhưng trên trường đời bạn lại không "giỏi" như vậy thì sao?

Chắc câu hỏi: Vì sao nó "học dốt" thế vẫn thành công hơn mình? cũng không quá xa lạ, thử tìm hiểu câu trả lời qua các ý kiến cá nhân từ cộng đồng mạng sau:

“Nhớ ngày trước, mấy đứa học kém trong lớp toàn chép bài mình, giờ đứa nào cũng làm ông chủ này bà chủ nọ hết rồi. Còn mình, học sinh ngoan, trò giỏi, thành tích cao ngất ngưởng lại đi làm thuê, lĩnh lương tháng, mua không nổi một căn hộ, nuôi không nổi một cái xe ô tô, cuộc sống rất bình bình…” 

"Những đứa học kém tự biết mình học kém mà, nên ai nói gì thì kệ, tụi nó thích làm điều tụi nó hứng thú thôi, như đi chơi với nhiều nhóm bạn bè (nay gọi là Mở rộng mối quan hệ), kèo nào cũng có mặt, ăn nói liếng thoắng (nay gọi là Kỹ năng giao tiếp),... tụi nó luyện bản lĩnh làm sếp từ thời học sinh rồi, còn những "học trò ngoan" (một số thôi nhé) thì nhiều khi ra trường rồi vẫn còn rụt rè lắm, nghe gì làm nấy thôi, nên làm nhân viên là đúng rồi." - chia sẻ từ Hiền Trang

"Cũng không hẳn là học dốt "toàn diện", mình thấy môn nào mà thích, thầy cô "có tâm" không phân biệt học trò "dốt", học trò "giỏi" thì tụi nó cố gắng học để không phụ lòng thầy cô, còn các môn khác "thấy ghét" là đủ qua môn, lên lớp là được, không quan tâm đến danh hiệu học sinh tiên tiến, học sinh giỏi gì. Giờ ngẫm lại, tụi học "dốt" đang làm điều mình thích, chẳng hại đến ai, biết nhìn nhận bản thân, nhìn nhận người khác, mặc kệ đàm tiếu, chẳng mấy quan tâm đến thành tích (khi đi làm nó lại là lương, thưởng, chức danh), chỉ hết mình với công việc, nên họ dễ thành công là điều không khó." - nhận xét từ Minh

Trên thế giới cũng không ít người thành công mà học "dỡ", xem họ nói gì về việc học "dỡ" của mình nhé!

Tôi rớt một vài môn cuối kì còn bạn tôi đậu hết. Hiện tại anh ấy là một kĩ sư của Microsoft còn tôi là chủ của Microsoft. - Bill Gates

"Tôi rớt một vài môn cuối kì còn bạn tôi đậu hết. Hiện tại anh ấy là một kĩ sư của Microsoft còn tôi là chủ của Microsoft". - Bill Gates

“Đối với các bạn trẻ đã tốt nghiệp trong buổi lễ chiều nay với điểm số cao cùng học lực khá giỏi, tôi có lời khen, ‘Làm tốt lắm.’
Và tôi cũng dành lời khen này cho các bạn học sinh trung bình: Các bạn nữa, cũng đều có thể trở thành tổng thống.” - Cựu tổng thống Mỹ George W.Bush

"Điểm số của bạn, hay còn gọi là GPA (điểm số học tập trung bình), sẽ dần trở nên lỗi thời và không bắt kịp với nhịp sống ngày một thay đổi của bạn. Hãy nhớ rằng cuộc đời không hỏi hay cần bạn phải trưng GPA ra để có được một công việc tốt hoặc nhận lương cao. GPA thực sự rất quan trọng khi bạn còn ngồi trên ghế giảng đường, và - chấm hết!

Tựu chung, GPA sẽ không bao giờ là nhân tố có thể định hình cuộc sống sau này của bạn sướng hay khổ.

Sự thông minh là một nhân tố chủ quan, và thành tích học tập không phải là một cách chính xác để đo lường nó.

Sự thành công của một người học sinh hay sinh viên dựa trên khả năng thích nghi của người ấy với một hệ thống cố định - và đã là hệ thống cố định, thì đương nhiên không bao giờ có thể bì được với sự chuyển biến khôn lường ngày qua ngày của thế giới ngoài kia.

Tính cách của một con người, những kinh nghiệm, những mối quan hệ - và chắc chắn không bao giờ là điểm số, mới là những thứ sẽ có thể định hình cuộc sống của họ. Thành công đòi hỏi sự đam mê, sự kiên trì, trí tuệ cảm xúc và kĩ năng có thể hiểu cũng như biết quý trọng thất bại. Đây cũng chính là lý do vì sao chúng ta thất rất nhiều học sinh hoặc sinh viên trung bình, những người chỉ đạt loại C, những người ít ai đặt niềm tin vào nhất, lại đang điều khiển thế giới. Họ là những cá nhân hiểu rõ nhất sự đấu tranh là gì, và đôi khi phải trải qua nhiều cơn thăng trầm cũng như thử thách hơn người ngoài thấy.

Nhưng tôi cũng không nói rằng bạn sẽ thành công nếu học cực tệ ở trường, nhưng là dù cho có học thật xuất sắc đi chăng nữa - bạn cũng đừng nghĩ rằng mình sẽ "ngon lành" khi bước vào đời. Điểm số chỉ là những con chữ tạm thời được phân bổ trên một trang giấy, còn thành công thực sự là những gì bạn làm khiến thế giới thay đổi và được công nhận.

Vì vậy, nếu có lỡ tốt nghiệp cao đẳng hay cấp 3 với điểm số trung bình. Đừng nản lòng. Cuộc sống đầy những biến động khó lường đi cùng với các nốt trầm bổng khác nhau. Và có thể bạn không tin, nhưng giáo dục thật sự chỉ bắt đầu sau khi bạn rời khỏi nhà trường và bắt đầu hành trình dấn thân vào đời.

Không bao giờ ngừng học hỏi, không bao giờ từ bỏ và hãy luôn tận hưởng từng giây phút trong chuyến hành trình của đời mình." - nhà vật lý thiên văn nổi tiếng Neil deGrasse (trích phát biểu trong bài diễn văn tại đại học Massachusetts Amherst)

Tri Thức Trẻ có bài chia sẻ: "Tại sao nhiều người học kém sau này đều làm sếp, kiếm tiền giỏi, thành công hơn ở trường đời?"

Những người có kết quả học tập không tốt sẽ gặp nhiều bất lợi về mặt bằng cấp hay đôi chút về kiến thức so với những người học giỏi, thế nhưng khi xét về khía cạnh thành công thì đó không phải là tất cả.

Kinh doanh là một công việc đem lại lợi nhuận rất cao, hoặc đem lại lợi nhuận rất thấp. Kinh doanh nói khó không khó, mà nói dễ cũng không phải dễ, bạn có thể trở thành một nhà kinh doanh mẫn cán với thu nhập cao hoặc bạn có thể trở thành một người làm thuê nhẹ nhàng với thu nhập thấp.

Có lần ngồi họp lớp với các bạn học cũ, mọi người cùng trò chuyện về tình hình của mình hiện nay, nhiều người đều cảm thán rằng: “Nhớ ngày trước, mấy đứa học kém trong lớp toàn chép bài mình, giờ đứa nào cũng làm ông chủ này bà chủ nọ hết rồi. Còn mình, học sinh ngoan, trò giỏi, thành tích cao ngất ngưởng lại đi làm thuê, lĩnh lương tháng, mua không nổi một căn hộ, nuôi không nổi một cái xe ô tô, cuộc sống rất bình bình…” Vậy tại sao các bạn học ngày trước của bạn là học sinh kém, giờ đa số họ đều trở thành các ông bà chủ?

1. Học sinh kém, học sinh cá biệt thường mặt dày

Làm kinh doanh, mở doanh nghiệp đều cần bạn phải mặt dày. Đôi khi chỉ vì lợi nhuận, bất kể nhiều hay ít bạn cũng phải trơ mặt bám lấy khách hàng. Học sinh kém, học sinh cá biệt từ bé họ bị phê bình quen rồi nên họ trơ mặt.

Còn những học sinh thành tích tốt, ngoan ngoãn nghe lời, từ bé họ được nghe toàn lời khen ngợi nên thi thoảng nghe một lời chỉ trích hay phê bình, họ dễ cảm thấy xấu hổ muốn tìm lỗ nẻ nào đó để chui xuống, thế nên bám lấy khách hàng làm họ cảm thấy mất mặt như đi cầu xin bố thí vậy.

2. Học sinh kém, học sinh cá biệt họ không sợ khổ

Muốn có một sự nghiệp cho riêng mình không thể không phải chịu khổ. Học sinh kém hay cá biệt họ không tránh khỏi bị phạt, bị đòn roi, dần dần rèn cho họ tính nhẫn nại, có thể chịu được nỗi khổ thể xác mà người khác không chịu được.

Còn những học sinh ngoan, học giỏi và nghe lời từ nhỏ họ được gia đình và thầy cô bao bọc, đa số họ nắng không tới mặt, mưa không tới đầu nên họ chỉ thích ở chỗ nào an toàn.

3. Học sinh kém, học sinh cá biệt họ không sợ vấp ngã

Làm kinh doanh không thể nào dễ dàng thuận buồm xuôi gió được, nên nếu chỉ vì một lần thất bại mà từ bỏ thì bạn sẽ không bao giờ thành công. Những học sinh kém hay cá biệt, họ từ nhỏ luôn đối mặt với các kỳ thi bị điểm kém nên trở ngại nào với họ cũng như nhau, nó giống như cỏ dại vậy, cắt rồi mọc, mọc lại cắt, họ không hề cảm thấy đau khổ.

Ngược lại, các học sinh ngoan, trò giỏi, từ nhỏ sống trong sự bảo vệ của thành công nên khi đối mặt với thất bại họ thường cảm thấy vô cùng đau đớn.

4. Học sinh kém, học sinh cá biệt họ dám mạo hiểm

Mức độ rủi ro càng lớn, lợi nhuận thu được sẽ càng cao. Những học sinh kém, hay cá biệt họ từ nhỏ ưa mạo hiểm, tuy nhiên mỗi lần đều bị phát hiện và chịu sự trừng phạt nặng nề nhưng họ vẫn không từ bỏ niềm vui đó của mình.

Còn những học sinh ngoan, thành tích tốt, từ nhỏ đến lớn quỹ đạo cuộc sống của họ đều do giáo viên và phụ huynh thiết lập nên họ thiếu đi khả năng độc lập và tinh thần mạo hiểm.

5. Học sinh kém, học sinh cá biệt họ đề cao nghĩa khí

Trong kinh doanh, khi làm lãnh đạo bạn cần đề cao tinh thần đoàn kết, đoàn kết là sợi dây kết nối nhân viên với nhau. Thử nghĩ xem, nếu nhân viên của bạn phạm sai lầm mà bạn đứng vào lập trường của họ để đánh giá và suy xét, bạn sẽ dễ dàng đưa ra được quyết định đúng đắn làm giảm áp lực lên nhân viên, khiến họ biết ơn và hết lòng cống hiến cho bạn.

Những học sinh thành tích tốt, ngoan ngoãn họ lại rất sợ chuyện thị phi, thậm chí họ còn tìm khuyết điểm của người khác để thể hiện mình. Những người như vậy có làm lãnh đạo thì ngày nào họ cũng coi nhân viên như kẻ địch, thử hỏi như vậy ai còn muốn làm việc cho họ, một khi công ty gặp khó khăn, nhân viên sẽ tự động bỏ đi hết.

Suy cho cùng, điểm số chỉ là con số, thành tích của bạn trên trường đời mới là điều mấu chốt quyết định chữ "thành công". Trong cuộc sống cũng như trong kinh doanh, thất bại, những sự thăng trầm mà bạn gặp phải còn khó khăn gấp ngàn lần con số điểm kém trên ghế nhà trường.

Thành công chỉ đến với bạn khi bạn đủ kiên trì, đủ đam mê, đủ vững tinh thần để vượt qua thất bại, đủ cho mình một trí tuệ cảm xúc tích cực cùng mong muốn sống trọn đam mê và ý nghĩa.

Nguồn: https://academy.muabannhanh.com/vi-sao-nhung-nguoi-doi-so-trong-lop-lai-giau-nhanh-thanh-sep-lon-gioi-kiem-tien-hon-ban-1161.html

Tags: thành công, kinh doanh, giáo dục, học tập, phong cách, academy
acrs2010.com.vn / Thế giới gia đình
Tags: thành công, kinh doanh, giáo dục, học tập, phong cách, academy
acrs2010.com.vn / Thế giới gia đình